Bạn đã bao giờ gặp một nhân vật phim khiến bạn vừa muốn đấm vào tường vừa muốn ôm mặt khóc chưa? Mẹ Park Yeong Beom trong When Life Gives You Tangerines chính là hiện thân của cảm xúc ấy – một bà mẹ “toxic” đến mức khán giả phải hét lên: “Trời ơi, bà này đáng ghét thiệt!”.
Hãy tưởng tượng một người mẹ có thể biến bữa cơm gia đình thành chiến trường chỉ vì… muỗng canh rong biển. Bà Park không đơn thuần là một bà mẹ khó tính, bà là “boss cuối” của sự kiểm soát, một “ninja” trong nghệ thuật làm tổn thương con dâu tương lai bằng những câu nói như dao găm: “80% đời con chính là đời mẹ” – nghe quen không? Đúng kiểu “yêu cho roi cho vọt” phiên bản thế kỷ 21!
Bà Park – nữ phản diện khiến khán giả vừa giận vừa thương.
Điều đáng sợ nhất? Nhân vật này không hề xa lạ! Bà Park là hình ảnh phóng đại của những bà mẹ châu Á truyền thống: yêu con theo cách nuốt chửng tự do của chúng, đong đếm hạnh phúc bằng địa vị xã hội, và xem hôn nhân như một bản hợp đồng kinh doanh. Khi bà chìa chiếc vé “môn đăng hộ đối” ra như tấm bùa hộ mệnh, bạn sẽ tự hỏi: Đây là phim hay tài liệu xã hội học vậy?
Nhưng đừng vội ném đá bà Park! Hãy nhìn kỹ hơn – đó còn là hình ảnh một người phụ nữ bị mắc kẹt trong chính định kiến của mình. Khi đứa con trai “kiệt tác” trở thành kẻ nghiện rượu, khi căn nhà sang trọng hóa thành nhà tù, bà chỉ biết thốt lên: “Sao con làm thế với mẹ?” – câu hỏi xé lòng của một kẻ thua cuộc trong cuộc chiến mà chính bà tạo ra.
Tình yêu độc hại – khi “hy sinh” trở thành vũ khí tinh thần.
Phải chăng bà Park đáng ghét hay đáng thương hơn? Diễn viên Kang Myung Joo đã tạo nên một nhân vật đa chiều đến nghẹt thở – mỗi nếp nhăn trên khuôn mặt bà đều ẩn chứa bi kịch của một thế hệ phụ nữ đánh mất bản thân vì vai trò “người mẹ”. Đằng sau ánh mắt khinh bỉ ấy là nỗi sợ hãi khôn cùng: sợ bị bỏ rơi, sợ trở nên vô nghĩa.
Và đây là nghịch lý đắng lòng: Người phụ nữ ấy đã ra đi ngoài đời thực. Kang Myung Joo – nghệ sĩ tài năng đã gửi gắm toàn bộ tâm huyết vào vai diễn cuối cùng này khi đang chiến đấu với ung thư. Có lẽ bà hiểu hơn ai hết giá trị của sự buông bỏ – điều mà nhân vật bà đóng không bao giờ làm được.
Một vai diễn khiến người ta nhớ mãi – cả trên màn ảnh và ngoài đời.
Khi màn hình tối đen sau tập cuối, có lẽ nhiều khán giả sẽ thở dài: “Giá như bà Park biết yêu đúng cách…”. Nhưng cuộc đời không có “giá như”, chỉ có những quả quýt chua chát mà chúng ta phải học cách chấp nhận và biến thành nước ép. Phải chăng đó chính là thông điệp sâu sắc nhất đằng sau một nhân vật “đáng ghét nhất phim”?